Dựa trên nỗ lực của các nhà nghiên cứu tại Đại học Nebraska-Lincoln, một phân tích toàn diện về địa vật lý nông nghiệp đã được thực hiện bằng cách xem xét tài liệu được bình duyệt, bằng sáng chế và hướng dẫn từ các trường đại học nông nghiệp.
Nghiên cứu theo dõi sự hình thành của xu hướng xuất bản theo thời gian, nhận diện các công cụ địa vật lý nổi bật và tổng hợp các chủ đề then chốt liên quan đến thách thức và cơ hội khi áp dụng công nghệ này vào nông nghiệp. Qua đó, họ nhận thấy sự đóng vai trò quan trọng của các công cụ đo dựa trên độ dẫn điện và phân tích Vis-NIR, nhờ có bằng chứng cho khả năng phân định vùng quản lý đất và dự đoán nhanh chóng các thuộc tính đất một cách đáng tin cậy.

Kết quả cho thấy, hai phương pháp phổ biến và có tiềm năng lớn là đo điện dẫn và quang phổ cận hồng ngoại (Vis-NIR), nhờ sự nhất quán và linh hoạt trong việc cung cấp thông tin đất đai ở nhiều cấp độ quản lý. Những dữ liệu này cho phép phân luồng quản lý đất đai theo vùng và dự báo đặc tính đất với độ tin cậy cao, từ đó tối ưu hóa thực hành nông nghiệp và quản lý nước, dinh dưỡng và tương tác sinh học trên mặt đất. Đồng thời, phân tích nhấn mạnh sự cần thiết của một quy trình tích hợp để kết nối dữ liệu địa vật lý với thông tin nông học, nhằm nâng cao khả năng ra quyết định.
Nghiên cứu cũng xác định năm lĩnh vực trọng tâm cho các công trình nghiên cứu và ứng dụng tương lai: yếu tố môi trường, quy mô quan sát, tính khả dụng và khả năng dự báo dữ liệu, lợi nhuận từ việc triển khai và hạch toán carbon hữu cơ trong đất. Các hướng đi này cho thấy tiềm năng mang lại giá trị thực tiễn cao, đồng thời làm nổi bật những thách thức cần vượt qua để tăng cường sự tích hợp của công cụ địa vật lý vào quản lý nông nghiệp một cách rộng rãi và bền vững.