Đánh giá hiện trạng quản lý chất thải điện tử tại các hộ gia đình thị xã Long Mỹ và huyện Vị Thủy, tỉnh Hậu Giang
Dòng chảy công nghệ hiện nay đang tạo ra lượng chất thải điện thử (CTĐT) ngày càng dày đặc, đặc biệt ở hộ gia đình. Tuy nhiên, khi thiết bị hỏng hóc hoặc hết tuổi thọ thì hiện tượng tự ý bỏ rơi hoặc bán phế liệu diễn ra phổ biến.
Nghiên cứu tổng quan cho thấy CTĐT là một trong những dòng rác thải đô thị phát triển nhanh nhất, với quy mô toàn cầu lên tới hàng chục triệu tấn mỗi năm và dự báo tăng mạnh đến 2030. Tốc độ gia tăng này đi kèm với nguy cơ ô nhiễm kim loại nặng và hóa chất độc hại nếu quản lý thiếu hiệu quả, nhất là các thành phần như Pb, Cd, Hg và một loạt hợp chất độc hại khác. Sự bất cập trong quản lý CTĐT ở nhiều nơi được cho là do chưa có địa điểm thu gom đúng quy định và thiếu sự tham gia tích cực từ các nhà sản xuất.

Ảnh minh họa
Nghiên cứu tại Long Mỹ và Vị Thủy, Hậu Giang nhằm đánh giá tình hình phát sinh và quản lý CTĐT ở hộ gia đình. Dữ liệu từ 180 hộ dân và 20 cơ sở thu gom cho thấy mỗi năm phát sinh từ 8 loại thiết bị với tổng khối lượng 2.609 kg, trung bình 3,97 kg/người/năm, trong đó bóng đèn chiếm lượng thải lớn nhất nhưng có tuổi thọ ngắn nhất (khoảng 3,3 năm). Thực tiễn quản lý còn hạn chế: phần lớn người dân tự thu gom và xử lý bằng cách bán phế liệu (80%), còn phía nhà sản xuất chưa triển khai địa điểm thu hồi tại khu vực. Kết quả này đề xuất một mô hình thu hồi – xử lý tập trung, tuân thủ luật pháp và thúc đẩy tái chế theo quy định, nhằm nâng cao hiệu quả quản lý CTĐT tại khu vực và giảm tác động tiêu cực đến môi trường.
Tạp chí Khoa học Đại học Cần Thơ, Tập 61, Số chuyên đề: Môi trường và Biến đ ổi khí hậu (2025): 98-110 (dtnkhanh)